Kinh Nghiệm Du Lịch Hàn Quốc Tự Túc (p1)

Tất cả mọi chuyện bắt đầu từ một ý tưởng của tôi về một chuyến đi du lịch bụi một mình, để trải nghiệm cái cảm giác được hoàn toàn độc lập ở một nơi xa lạ. Không phải giống như những cuộc phiêu lưu ly kỳ trong tiểu thuyết, tôi chỉ muốn có một chuyến đi đơn giản để khám phá bản thân, và đánh dấu sự chuyển tiếp từ trẻ con thành người lớn của mình.

Sự thực là tôi chẳng qua chỉ muốn đi đâu đó và ở một mình một vài ngày thôi. Tôi đã không ngờ rằng “một vài ngày” lại trở thành “sáu tuần”, và “đâu đó” là ở Hàn Quốc. Tôi đã học được rất nhiều điều trong sáu tuần đó, và đây là 6 bài học tôi muốn chia sẻ nhất.

1. Phần lớn mọi người tốt bụng hơn bạn nghĩ

du lịch hàn quốcMột tấm biển chỉ đường mà tôi không hiểu. Tôi thực sự đã lạc đường rồi.

Một quan niệm sai mà nhiều người mới đi du lịch thường có là sợ người lạ sẽ lợi dụng họ. Nhất là những người đi du lịch một mình còn cảnh giác hơn mỗi khi có ai đó đề nghị giúp đỡ. Sự thực là hầu hết những người muốn giúp đỡ bạn, họ chân thành và không có ý đồ gì xấu xa đằng sau đâu. Con người về số đông không hề xấu.
Khi tôi tới Hàn Quốc vào lúc gần nửa đêm, tất cả các tuyến xe buýt đều không hoạt động nữa. Tôi phải bắt taxi từ sân bay đến Seoul. Lái xe chỉ đưa tôi đến khu vực gần nhà nghỉ hostel tôi đã đặt chỗ và thả tôi xuống. Nhưng tôi không thể tìm được đường đến nhà nghỉ của mình khi đêm càng lúc càng khuya. Không thể đọc được tên đường, tôi đã nhờ tới sự trợ giúp của chủ một quán ăn gần đó. Đi theo chỉ dẫn của chủ quán nhưng tôi vẫn không tài nào tìm thấy nhà nghỉ. Càng lúc tôi càng thấy đói, mệt, và sợ hãi. Bỗng nhiên, một người đàn ông trung niên vẫy gọi tôi vào cái quán nhỏ của ông. Thú thực là lúc đó tôi cũng hơi hoảng, nhưng vào tình thế cấp bách như vậy rồi nên tôi cũng nhắm mắt đưa chân. Người đàn ông tốt bụng đó cuối cùng đã gọi điện đến nhà nghỉ để nhờ chủ nhà nghỉ đến tận nơi đón tôi. Tôi thực sự đã rất xúc động vì lòng tốt của ông.
 

2. Làm khách du lịch cũng thú vị lắm

du lịch hàn quốcMột người buôn cá ở chợ Jagalchi


Tôi nghĩ những người trẻ chúng tôi thường có những ảo tưởng rất to tát về việc đi đến một đất nước khác. Lúc ở nhà, tôi đã từng tưởng tượng mình đi khám phá những nơi khách du lịch chưa từng biết đến, làm thân với những người bản địa, sống cùng họ, v.v. Tôi đã chẳng bao giờ thèm liếc qua chương trình du lịch theo tour hay những điểm đến phổ biến của du khách.
Nhưng, hoá ra làm khách du lịch chẳng có gì sai cả. Cũng không cần thiết phải tránh những điểm đến hấp dẫn du khách. Tôi đã ghé thăm khu chợ cá lớn nhất và đông khách du lịch nhất Hàn Quốc. Những vị khách mua hàng ở đây thậm chí còn không nói được tiếng Hàn. Tôi đã mặc hanbok và thăm những ngôi đền nổi tiếng. Tôi chụp hàng nghìn bức ảnh trên những con phố ở Insadong. Tôi cũng tạo dáng dưới những tán hoa anh đào ở Gyeongbokgung và post những bức ảnh đó lên Instagram.
Vậy rốt cục tôi có còn là một người du lịch bụi không hay thành khách du lịch mất rồi? Tôi nghĩ điểm khác biệt giữa hai khái niệm này thực ra không quá quan trọng. Đi du lịch bụi hay đi du lịch bình thường, bạn đều là một người từ nơi khác đến trải nghiệm một vùng đất, một nền văn hoá mới. Tôi cho rằng chúng ta không cần phải quá quan trọng việc mình đã thực sự sống trong nền văn hoá đó chưa hay mới biết về nó ở bề nổi. Điều quan trọng là chúng ta đã cố gắng để tôn trọng, để tìm hiểu và học hỏi về con người và văn hoá ở nơi chúng ta đến thăm.
 

3. Có những ngày rất tuyệt vời chỉ đi lang thang không lên kế hoạch trước

du lịch hàn quốcLang thang ở Gangnam.


Trong 42 ngày du lịch bụi Hàn Quốc, có hai ngày đáng nhớ nhất với tôi.
Ngày thứ nhất là khi tôi đi bộ ở Gangnam một ngày trời. Gangnam thực ra không có gì quá đặc sắc. (Sẽ không có những bãi biển hay trang trại ngựa như trong bài hát Gangnam Style.) Thực tế là Gangnam chỉ toàn đồi núi thôi và tôi đã có một ngày đi bộ mệt lử vì phải liên tục leo dốc. Nhưng ngày hôm đó vui lắm! Tôi được nhìn thấy những nhân viên văn phòng tụ tập hút thuốc ở bên đường. Một chiếc xe hơi chạy ngang qua với tiếng nhạc xập xình của ban nhạc Arctic Monkeys. Tôi không phải chú ý xem hôm nay phải đi đâu cho đúng lịch trình, không phải chạy nhanh đi cho đủ một địa điểm nào đó, hay chen chân bắt bằng được chuyến tàu điện ngầm để chạy đua với thời gian.
Ngày thứ hai là khi tôi dành đêm đầu tiên ở sông Hàn. Sông Hàn nhìn vô cùng ấn tượng vào ban đêm. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác khi nhìn sâu vào con sông rộng hai km và chỉ thấy một khoảng đen sâu thẳm. Tôi đi bộ dọc theo cầu Mapo, nơi rất nhiều người đã đến đây để quyên sinh. Trên cầu treo những tấm biển cố gắng thuyết phục những con người tuyệt vọng hãy quay trở về làm lại cuộc sống. Đứng trên cầu nhìn xuống dòng nước đen lạnh lẽo chảy dưới chân, tôi không nghĩ là sẽ có thể quên cảm giác đó. Chẳng hiểu vì lý do gì, sự ma mị của con sông hay cảnh sắc mê hồn của nó, tôi đã đi bộ dọc bờ sông đến vài tiếng đồng hồ.
 

4. Chọn những ngã rẽ tuỳ hứng, nhưng phải chắc chắn bạn biết đường về

du lịch hàn quốcCho dù lạc đường thì cũng nên chụp một bức ảnh.


Bài học thứ tư này có chút liên quan đến bài học thứ ba. Khi bạn lang thang không có định hướng, khả năng cao là bạn sẽ quên mất mình đang đi hướng nào, hay mải mê ngắm phố phường mà không chú ý mình vừa rẽ trái hay rẽ phải. Hay như tôi, lạc đến cả nơi chẳng còn đường đổ bê tông hay lát gạch mà đi nữa, chỉ có đường đất.
Lần đó, tôi đang đi leo núi đường dài (hiking) ở núi Namsan, Gyeongju. Tôi đi có một mình. Hôm đó trời mưa to, xung quanh không có một người leo núi nào đi cùng. Tôi không dùng ô che vì nó khá vướng víu. Bỗng nhiên tôi thấy ở bên phải có một khoảng rừng màu cam rất đẹp, giống như màu lá mùa thu vậy. Nghĩ ngợi hai giây, tôi quyết định rẽ ngang đi theo hướng đó.
Dĩ nhiên đó không phải là con đường đi đúng để lên núi rồi. Tôi đã phải trèo qua những bụi cây nhỏ. Mặt đất ở đoạn rừng đó có màu đỏ đậm, cây cối phủ một lớp nước mưa long lanh. Thực sự là rất đẹp. Tôi đi dần đến nơi đó, di chuyển ngày càng xa con đường chính. Và cuối cùng, con đường đi lên núi mất hút trong tầm mắt.
Đến lúc đó tôi mới chợt hoảng hốt, tôi không biết làm thế nào để quay lại cả. May mắn thay, sau một hồi gõ trán và đi thử, tôi cũng tìm thấy đường ra. Những đó là một trải nghiệm khá đáng sợ. Tôi không hối tiếc vì đã đi không đúng hướng như thế, nếu có lần sau tôi vẫn sẽ làm vậy. Chỉ có điều, lần sau thì tôi sẽ chắc chắn là mình biết đường quay lại.
 

5. Nếu bạn muốn ngắm cuộc sống của người Hàn Quốc, hãy đi tàu điện ngầm

du lịch hàn quốcTôi rất thích những chuyến tàu vắng vẻ thế này.


Khi ở Singapore, tôi cực kỳ ghét phải đi tàu điện. Những chuyến tàu luôn chật ních người và bạn bị ép vào người đứng bên cạnh. Trông ai cũng chẳng vui vẻ gì, nhất là khi họ phải chen chúc mãi mới lên được tàu đi làm vào thứ Hai và còn chưa kịp ăn sáng.
Ở Hàn Quốc tàu điện cũng khá đông đúc. Nhưng tôi lại thích đi tàu ở đây bởi vì tôi có thể quan sát những người dân địa phương làm gì trên tàu, đọc manhwa hay xem điện thoại, hay ăn mặc như thế nào.
Bạn hãy xem một ví dụ nhé: những người bán hàng rong đi lên tàu và đặt tờ rơi lên lòng các hành khách nhưng các hành khách lại chẳng hề quan tâm hay chớp mắt một cái. Hai bến sau, những người bán hàng rong đi thu lại tất cả tờ rơi và xuống tàu. Các cô gái và chàng trai ở đây ăn mặc rất giống nhau, đều mặc áo len rộng oversized và quần bò skinny. Bạn thấy đấy, bạn có thể chứng kiến rất nhiều điều thú vị trên tàu.
 

6. Mệt mỏi là chuyện thường tình

du lịch hàn quốcMệt mỏi không có gì là sai cả – chú chó corgi này sẽ nói với bạn như vậy đấy.


Sẽ có những lúc bạn thấy mất hết sức lực. Cho dù là bạn có đi sáu ngày hay sáu tuần hay sáu tháng, có một điều không đổi là bạn đang không ở nhà nghỉ ngơi mà đang đi du lịch bụi. Bạn sẽ không để phí phạm phút giây nào để Đi và Khám phá, cho dù có phải ngủ ít đi và hoạt động nhiều hơn một chút.
Đã có những lúc trong chuyến đi tôi cảm thấy kiệt sức, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Có một ngày tôi mệt mỏi tới mức sau khi tắm xong, tóc vẫn ướt và khăn tắm quấn quanh cổ, đi dép lê đến cửa hàng tiện lợi gần nhất để mua đồ ăn, trên đường về đánh rơi cái khăn tắm mà không hề biết, sau đó phải đi bộ quay lại đến 10 phút để nhặt. Lúc đó tôi cảm thấy mình vô dụng lắm, tại sao đã bay đến tận Hàn Quốc rồi mà lại nằm bệt ở nhà nghỉ không thể tận dụng hết thời gian ngắn ngủi tôi có ở đây. Sau này nghĩ lại, tôi thấy thực ra nếu tôi vẫn cố đi chơi vào những ngày mệt mỏi như vậy, rất có thể những trải nghiệm của tôi sẽ bị ảnh hưởng tiêu cực.
Một chuyến đi không nhất thiết chỉ có những lúc đi thăm thú hay hoà mình vào những hoạt động văn hoá. Thi thoảng, sau những ngày đi bộ mười tiếng đồng hồ liên tục, bạn cảm thấy mệt mỏi. Bạn cảm thấy kiệt sức. Chân bạn đau và người bạn thì ê ẩm. Không sao cả! Bạn cần và xứng đáng được nghỉ ngơi để lấy lại sức sau những nỗ lực của mình.
Bạn có thể là nhà phê phán nghiêm khắc nhất của bản thân, xỉ vả mình vì đã bỏ tiền đi nhưng lại ngồi ở nhà nghỉ. Nhưng tất cả chúng ta đều phải học cách mềm mỏng với bản thân hơn. Bạn biết không, thi thoảng, bạn chỉ cần ngồi ở sảnh nhà nghỉ, nhấm nháp một ly cà phê và hàn huyên với một người bạn mới quen ở cùng nhà nghỉ hay một người bạn bản địa, chuyến đi của bạn sẽ thu nhặt được những điều thú vị không tưởng đấy!
Xem thêm: Những chuyến đi đã thay đổi tôi như thế nào .

 

Bài viết tham khảo tại tripzilla